Ngàn Thu …
Ngàn Thu …
Tôi …
từ xa biển …
lên rừng
Nhớ từng con sóng,
nhớ từng rặng dương…
Nhớ người
thoáng…
chút vị hương
Nhớ ôi!
Phố xá …
thân thương ngọt ngào.
Tôi rồi…
vỡ vụn …
niềm đau.
Xe lăn xa mãi,
em sầu …
chia phôi…
Yêu đương
vương vấn …
bờ môi.
Tôi về,
em lại
mồ côi …
một mình
Ôm chăn
gối chiếc …
tự tình.
Ngàn thu …
thương nhớ
bóng hình…
cố nhân…
Giả vờ…
Giả vờ …
tôi chẳng biết ..
tôi
Yêu thương
dấu kín
đành thôi …
hững hờ
Tàn khuya
thoảng một …
cơn mơ.
Nhớ người
như nhớ …
câu thơ vật vờ.
Thóang buồn
một chút …
ngẩn ngơ
Yêu người …
vẫn thấy …
đường tơ
chia lìa.
Ngỡ ngàng
thầm khóc…
từng khuya
Ai mang sầu đến
cho người …
mênh mang.
Trái đời
rớt rụng
hồn hoang
Đâu đây
vỡ vụn
ngút ngàn
tiếng than
Mai về
thiên cổ …
xa xăm
Dấu xưa
hóa đá
lăn trầm
ngàn năm
Cuối đời
hồn chợt …
lạnh căm
Trong cơn mê sảng
trối trăn
một ngày
Giả vờ
chôn dấu
niềm đau
Dối người dễ dối …
dễ đâu …
dối lòng…
Hoài Nguyễn – 02/4/2011
Nguyễn Văn Sang @ 10:02 10/04/2011
Số lượt xem: 946
- Nỗi đau, bây giờ mới kể ….Truyện ngắn – Hoài Nguyễn (02/01/11)
- Từ Anh Khóa Thầy Đồ đến Ông Quan (26/12/10)
- Luận về Sự Học ngày nay. (26/12/10)
- Chỉ tại ….“ Cái Bằng ” (25/12/10)
- Chiếc Zippo (24/12/10)

Các ý kiến mới nhất