CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO - TP. BUÔN MA THUỘT

VÌ SỰ NGHIỆP MƯỜI NĂM TRỒNG CÂY, VÌ SỰ NGHIỆP TRĂM NĂM TRỒNG NGƯỜI HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH
Gốc > Sáng tác > Trang giáo viên >

Ngàn Thu …

Ngàn Thu …

Tôi …

       từ xa biển …

                         lên rừng

Nhớ từng con sóng,

                            nhớ từng rặng dương…

Nhớ người

                thoáng…

                             chút vị hương

Nhớ ôi!

           Phố xá …

                       thân thương ngọt ngào.

Tôi rồi…

               vỡ vụn …

                               niềm đau.

Xe lăn xa mãi,

                       em sầu …

                                      chia phôi…

Yêu đương

                  vương vấn …

                                       bờ môi.

Tôi về,

             em lại

                       mồ côi …

                                     một mình

Ôm chăn

                gối chiếc …

                                   tự tình.

Ngàn thu …

                      thương nhớ

                                       bóng hình…

                                                    cố nhân…

 

Giả vờ…

Giả vờ …

             tôi chẳng biết ..

                                     tôi

Yêu thương

                    dấu kín

                              đành thôi …

                                                hững hờ

Tàn khuya

                  thoảng một …

                                         cơn mơ.

Nhớ người

                    như nhớ …

                                   câu thơ vật vờ.

Thóang buồn

                     một chút …

                                        ngẩn ngơ

Yêu người …

                    vẫn thấy …

                                   đường tơ

                                                chia lìa.

Ngỡ ngàng

                  thầm khóc…

                                      từng khuya

Ai mang sầu đến

                           cho người …

                                              mênh mang.

Trái đời

                rớt rụng

                                hồn hoang

Đâu đây

               vỡ vụn

                         ngút ngàn

                                          tiếng than

Mai về

           thiên cổ …

                           xa xăm

Dấu xưa

              hóa đá

                         lăn trầm

                                     ngàn năm

Cuối đời

               hồn chợt …

                              lạnh căm

Trong cơn mê sảng

                              trối trăn

                                           một ngày

Giả vờ

            chôn dấu

                          niềm đau

Dối người dễ dối …

                          dễ đâu …

                                         dối lòng…

 

 

Hoài Nguyễn – 02/4/2011

 


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Văn Sang @ 10:02 10/04/2011
Số lượt xem: 817
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến